menu

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Cảm nghĩ sau khi đọc truyện "Chu Xứ trừ tam quái"


Câu chuyện
Chu Xứ trừ tam quái
Ngày xưa, vào triều Tấn ở Trung Quốc, ở một làng nhỏ của Nghĩa Hưng, có một người thanh niên tên gọi là Chu Xứ. Cha mẹ đều qua đời sớm khi cậu còn nhỏ. Cậu lớn lên khỏe mạnh và dũng cảm, nhưng vì cậu ta không được giáo dục và chăm sóc tốt, cậu ta thường đánh nhau với người khác và gây nhiều phiền phức trong làng. Ngày thành tuần, tuần thành tháng, tháng thành năm, những rắc rối mà Chu Xứ [gây ra] trở nên càng tồi tệ. Giống như một quái vật, cậu ta bị xa lánh bởi tất cả những người trong làng.
Một ngày nọ khi anh ta đi tản bộ xuống phố, anh thấy một đám đông đang nói chuyện một cách nghiêm trọng về việc gì đó. Tò mò, anh ta ghé lại gần. Nhưng đám đông tản đi khi thấy anh ta đến gần. Cảm thấy một chút bực mình, anh ta tóm lấy một người già và hỏi, ” Mọi người đang nói về điều gì?” Ông già trả lời trong sự sợ hãi, “Làng này đang bị tấn công bởi 3 con quái vật. Một là con hổ ở Nam Sơn. Một con khác là giao long ở Trường Kiều Hà. Chúng giết rất nhiều người…”. Không đợi người đàn ông già nói xong, Chu Xứ hét to lên, “Là hổ hay giao long, chúng ta không có gỉ phải sợ. Tôi sẽ giết những quái vật này trong tức khắc.” Liền lập tức sau khi lập lời thề, anh ta bắt đầu thực hiện phận sự.
Khi anh ta đến Nam Sơn, Chu Xứ tìm hổ khắp nơi trên núi. Sau một hồi tìm kiếm lâu dài, cuối cùng anh ta đã tìm được dấu vết của con vật hung ác. Nhưng sự vui mừng kéo dài không lâu, con hổ đã ẩn trong bóng cây và nhảy qua đầu anh ta với những chiếc răng bén như dao cạo. Nhưng trước khi con hổ kịp có cơ hội đáp xuống đất, trong nháy mắt, Chu Xứ đã quay lại, nhảy lên trên lưng hổ. Với tất cả sức mạnh của mình, Chu Xứ đã nắm nhanh được đầu con hổ và đập nó vào tảng đá sắt bén, cho đến khi nó chết. Trước khi Chu Xứ kịp lấy lại hơi, anh ta bắt đầu đi đến Trường Kiều Hà. May mắn thay, anh ta không phải mất thời gian lâu để tìm con giao long độc ác. Anh thấy giao long đang tắm nắng trên hòn đảo giữa sông. Chu Xứ âm thầm bơi ra đảo, bò đến sau con thú, và chụp lấy cổ nó mà làm cho nghẹt thở. Nhưng giao long thì khỏe hơn cọp và ném Chu Xứ vào cái cây. Chu Xứ không để yên và rít lên, “ta sẽ không để yên cho cổ ngươi cho đến khi ngươi ngừng thở!”. Không kể là nó đã chiến đấu thế nào, con giao long không thể thoát khỏi sự kiềm chặt của Chu Xứ. Sau 3 ngày 3 đêm cuối cùng con thú đã chết. Kiệt sức, Chu Xứ lăn ra ngủ và không tỉnh dậy liền trong 2 ngày 2 đêm.
Những lời bàn tán nhanh chóng truyền đi trong làng rằng Chu Xứ đã giết được các quái vật và chết sau khi kiệt sức. Họ tổ chức linh đình trong 3 ngày 3 đêm, và cuối buổi lễ tất cả đều hát hân hoan, “3 con quái vật đã chết, 3 con quái vật đã chết. Hoan hô, hoan hô, hoan hô!”. Khi những người làng đang hát, Chu Xứ trở về nhà. Chỉ khi đó anh ta mới nhận ra rằng những người trong làng xem anh như quái vật thứ ba.
Chu Xứ cảm thấy xấu hổ vô cùng và nguyện sẽ cải tà quy chính. Anh ta muốn thay đổi và trở thành một người tử tế. Anh nhờ một người thầy giỏi là Lục Vân để dạy anh, và sau đó, Chu Xứ hiến dâng cả đời để học. Cuối cùng anh ta đã trở thành một vị quan có vị trí cao và phục vụ mọi người một cách trung thành.
--------------
Mình rất rất cảm phục Chu Xứ. Đọc đến đoạn những người trong làng tổ chức linh đình và hát mừng "3 con quái vật đã chết" mình rất tức giận. Chu Xứ đã mạo hiểm tính mạng của mình để chiến đấu với 2 con quái vật. Vậy mà những người dân làng không một chút biết ơn anh ta. Họ nghĩ anh đã chết và còn mừng vì điều đó. Khi mình đặt mình vào địa vị của Chu Xứ, mình rất tức giận và cảm thấy dân làng thật vô ơn. Vậy nhưng, Chu Xứ trở về và nghe điều đó, anh không một chút tức giận và còn thấy xấu hổ và nguyện cải tà quy chính. Thật đáng khâm phục.
Nhìn lại sự tức giận của mình, mình cảm thấy thật xấu hổ. Cảm giác tức giận và cảm thấy dân làng thật vô ơn đã phơi bày hai chấp trước của mình. Thứ nhất, nếu mình là Chu Xứ, mình đã chiến đấu đến kiệt sức như vậy mà họ con ăn mừng vì nghĩ mình đã chết. Thật không thể chấp nhận được. Đáng ra dân làng phải ra đón mình và biết ơn mình vì đã diệt trừ hai con quái vật cho họ. Điều đó phản ánh tâm muốn được người khác công nhận và không hoàn toàn vô tư khi giúp đỡ người khác. Thứ hai, khi biết họ xem mình là quái vật thứ 3, thì cứ cho là vậy đi, nhưng mình đã giúp họ giết hai con quái vật mà, sao họ lại đối xử với mình như vậy được. Thay vì thấy xấu hổ và cải tà quy chính như Chu Xứ, mình sẽ cảm thấy rất tức giận và thấy bất công và thậm chí còn không muốn "cải tà quy chính" nữa. Điều đó phản ánh tâm không muốn nghe người khác phê bình hay không muốn nghe những lời tiêu cực về mình.
Cảm ơn câu chuyện vì đã giúp phơi bày những thiếu sót của mình. Mình sẽ học hỏi ở Chu Xứ và "nguyện cải tà quy chính" như Chu Xứ vậy.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét