menu

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

Thư ngỏ gửi các bác lãnh đạo thành phố Đà Nẵng

Kính gửi các bác lãnh đạo thành phố Đà Nẵng,
Tết âm lịch cũng đang đến gần, xin kính chúc các bác một năm mới dồi dào sức khỏe, an khang thịnh vượng!
Tôi xin tự giới thiệu, tôi là vợ của một công dân ở thành phố Đà Nẵng. Tôi đã sống ở Đà Nẵng trong những năm tháng đại học và sau khi làm việc ở TPHCM một thời gian, tôi quyết định chuyển về sinh sống ở đây. Từ bỏ một công việc với mức lương khá hấp dẫn ở TPHCM để về Đà Nẵng làm công việc tự do với mức lương chưa bằng một nửa, nhưng tôi khá hài lòng về quyết định của mình. Và tôi nghĩ những ai từng sinh sống ở Đà Nẵng cũng đều thấy điều đó là dễ hiểu. Tôi nghĩ rằng hầu hết mọi người đều thích sống Đà Nẵng, đều yêu những phong cảnh thiên nhiên và phố xá Đà Nẵng, và đều mến những con người Đà Nẵng hiền lành, tốt bụng.
Mọi người thường nói Đà Nẵng là thành phố đáng sống. Tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó, nhưng tôi chưa thể đồng tình. Tôi sẽ luôn cho rằng Đà Nẵng là thành phố đáng sống nếu như không xảy ra ba sự việc khiến tôi đau lòng.
Sự việc đầu tiên tôi muốn đề cập, cũng là sự việc mang tính thời sự nhất, là thế này. Mới đây, sáng ngày 05/01/2014, em trai của chồng tôi cùng với ba người bạn đến nhà vợ chồng tôi chơi. Chúng tôi cùng đọc sách trong nhà mà quên khóa cổng vì cửa nhà tôi khá gần với cổng và tôi vẫn thường xuyên sinh hoạt ở trong nhà mà không khóa cổng như vậy. Có một chị gái vào nhà tôi và hỏi tôi gần chỗ tôi có chỗ nào cho thuê trọ không. Tôi ra chỉ cho chị ấy chỗ thuê trọ xong rồi tiếp tục vào đọc sách. Một lúc sau, chị ta cùng với rất nhiều người khác mặc thường phục xông vào nhà tôi (những ai chứng kiến buổi hôm đó có thể cho rằng dùng từ “xông” là hơi quá nhưng tôi phải dùng từ đó vì họ đã vào nhà mà chưa được sự đồng ý của tôi và bước thẳng đến chỗ chúng tôi đang ngồi đọc sách). Một người trong số họ xuất trình thẻ cho chúng tôi, bảo rằng họ là công an và chị gái kia cũng giới thiệu mình là công an phường Hòa Khánh Nam, quận Liên Chiểu. Họ yêu cầu kiểm tra hành chính chúng tôi. Tôi nói với họ rằng: “Mời mọi người ngồi, mọi người thông cảm, nhà không bàn ghế gì nên mời mọi người ngồi xuống chiếu (lúc đó chúng tôi đang trải chiếu ngồi đọc sách) rồi có gì từ từ nói chuyện.” Trừ người xuất trình thẻ và chị gái kia ngồi ra thì không một ai trong số họ chịu ngồi xuống.
Vợ chồng tôi cho họ xem giấy đăng ký tạm trú. Hai trong số những người bạn của chúng tôi có mang theo chứng minh nhân dân.
Họ hỏi sách chúng tôi đang đọc của ai, ở đâu ra, có phải của chủ nhà không. Chúng tôi bảo rằng sách này là của mỗi người. Đây là tài liệu miễn phí trên mạng và chúng tôi tự in ra để đọc.
Sau đó, họ lấy sách của chúng tôi, lập biên bản thu giữ sách của chúng tôi, thu giữ giấy đăng kí tạm trú của vợ chồng tôi và bảo chúng tôi kí vào biên bản. Chúng tôi không kí vì đây là tài liệu miễn phí trên mạng, không vi phạm bản quyền. Chúng tôi in ra để đọc, không buôn bán. Tại sao lại thu giữ của chúng tôi? Họ bảo, nếu tôi không đồng ý thì ghi là “Tôi không đồng ý” rồi kí vào biên bản. Chúng tôi bảo: “Chúng tôi không đồng ý việc các anh tạm giữ sách của chúng tôi, vì đây là tài sản cá nhân của chúng tôi, chúng tôi cũng không vi phạm pháp luật. Đây là sách dạy con người làm người tốt, hướng thiện, tu tâm”. Họ bảo họ cần mang về xác minh. Chúng tôi hỏi khi nào xác minh xong và trả lại cho chúng tôi, thì họ không trả lời thỏa đáng.
Mặc dù chúng tôi không kí vào biên bản, nhưng họ đã gọi bác tổ trưởng dân phố kí vào. Sau đó họ đem sách của chúng tôi đi và hai người không có chứng minh nhân dân bị đưa về phường.
Trình bày sự việc này với luật sư và chúng tôi được trả lời rằng: “Bạn có thể căn cứ vào quy định ghi trong biên bản thu giữ để xác định bạn đã vi phạm quy định gì từ đó đối chiếu trong hoàn cảnh cụ thể của bạn. Bất kỳ một biên bản xử lý vi phạm hành chính hay một hành vi hành chính của các cơ quan thì luôn có các quy định trích dẫn cụ thể. Bạn có thể yêu cầu các cơ quan đó xuất trình văn bản…” (Xem ý kiến luật sư tại:https://www.facebook.com/danhbaluatsu.vn/posts/455896514514970?comment_id=2320651&offset=0&total_comments=12&ref=notif&notif_t=feed_comment)
Như vậy, việc công an phường Hòa Khánh Nam đã tự ý mang tài sản của chúng tôi ra khỏi nhà chúng tôi mà không xuất trình bất cứ văn bản nào và khi lập biên bản cũng không trích dẫn quy định cụ thể nào là hoàn toàn không đúng luật pháp.
Đưa sự việc này ra trình bày ở đây, tôi mong các bác lãnh đạo thành phố Đà Nẵng hãy trả lời giúp tôi: Việc công an đã làm 1 việc hoàn toàn sai trái là lấy sách của chúng tôi đi khi không có 1 văn bản và trích dẫn quy định cụ thể như vậy, thì họ có đủ thẩm quyền để “xác minh” sách của chúng tôi không? Khi bị lấy mất sách và giấy tạm trú thì chúng tôi cũng không được giữ bất cứ một văn bản nào cả, thì quả thật tôi cảm thấy mình giống như bị “ăn cướp” vậy. 
Giả sử các bác đang ngồi trong nhà đếm tiền thì có rất nhiều công an xông vào nhà bác đòi kiểm tra hành chính và hỏi bác số tiền này ở đâu ra. Bác nói: “Số tiền này là do tôi cực khổ làm ăn mà có được”. Họ bảo: “Chúng tôi cần phải mang về xác minh xem có đúng như vậy không”. Họ lập biên bản rằng khi họ vào nhà bác kiểm tra hành chính thì thấy bác đang đếm rất nhiều tiền, họ không biết nguồn gốc số tiền này từ đâu và mang về xác minh. Bác hỏi khi nào xác minh xong thì họ bảo họ còn chưa biết. Như vậy trong thời gian đó bác sống thế nào đây? Nếu như họ tiêu xài hết số tiền của bác và mỗi lần bác lên hỏi thì họ bảo là chưa xác minh xong thì thế nào đây? Các bác có thấy quá vô lý không?
Tôi mong các bác hãy có việc làm tích cực nào đó để đảm bảo rằng thành phố chúng ta sẽ không còn xảy ra những vụ việc nào làm buồn lòng dân tương tự như vậy nữa.
Điều làm buồn lòng tôi không kém, đó là cách hành xử của những vị công an kia. Khi được mời ngồi, trừ hai người ngồi ra (nhưng sau đó họ cũng đứng dậy), thì không một ai trong số họ chịu ngồi cả. Một số người còn không chịu tháo giày ra và đi lại trong nhà tôi rất thoải mái, thậm chí dẫm cả lên chiếu. Khi chồng tôi đề cập vấn đề này, một vị còn nói: “Tôi không tháo giày ra đó, tôi để giày ở ngoài lỡ có ăn cắp lấy mất giày tôi sao? Anh để ý đến một việc nhỏ như vậy thì anh quá nhỏ nhặt rồi.” Bất cứ một người dân bình thường nào họ cũng có phép lịch sự tối thiểu là sẽ vào nhà khi được mời, và tháo giày dép ra nếu chủ nhà có thói quen như vậy. Chưa nói đến việc nhà tôi còn có một cháu nhỏ 10 tháng tuổi và thỉnh thoảng cháu vẫn bò dưới nền nhà. Còn câu nói kia, nếu các bác vào nhà người ta mà nói vậy, liệu họ còn đủ bình tĩnh để nói với các bác rằng: “Anh rất bất lịch sự” không?
Khi vào nhà tôi, mặc dù là chủ nhà nhưng hầu như chúng tôi không được quyền nói. Bất cứ khi nào một người trong chúng tôi mở lời thì họ đều cắt ngang, lời lẽ to tiếng. Thậm chí, khi một người bạn của tôi (không theo mang chứng minh nhân dân) đứng dậy định đi vệ sinh. Chị ấy chỉ kịp đứng dậy, còn chưa ra khỏi chỗ ngồi thì một vị còn nói: “Chị kia, chị đi đâu đó?”. Chị ấy nói: “Em đi vệ sinh ạ”. Anh ta nói: “Chị ở đó, chị không đi đâu hết, chị còn chưa chứng minh được quyền công dân thì chị đi đâu?” Chị ấy nói: “Em xuống đi vệ sinh chút thôi.” Anh ta kiên quyết không cho bạn tôi đi vệ sinh. Một lúc sau bạn tôi nói: “Em xin phép anh cho em đi vệ sinh chút”. Anh ta nói: “Chị ngồi đó!”. Tôi vừa mở lời để nói cho bạn tôi đi vệ sinh thì anh ta đã cắt ngang lời tôi. Cho đến khi một chị bạn khác của tôi xin phép đi vệ sinh thì hai người bạn của tôi mới được anh ta cho phép đi. Tôi muốn hỏi các bác, tôi không vi phạm pháp luật, công an vào nhà tôi kiểm tra hành chính và tôi cũng đã cho họ xem giấy đăng kí tạm trú rồi, mà khi đi vệ sinh, chúng tôi phải đợi đến khi nào anh ta cho phép là sao? Cũng mong các bác nhắc nhở họ rằng, tiền lương nuôi sống họ là từ tiền thuế của những người dân chúng tôi mà, tại sao laị có chuyện hành xử như vậy được?
Ngoài việc mang tài sản của chúng tôi đi khi không có văn bản pháp luật, trích dẫn quy định cụ thể và không được sự đồng ý của chúng tôi ra thì họ còn rất thoải mái đi ra vào nhà tôi. Họ đến khoảng mười mấy, hai chục người và mang giày vô nhà, ra ngõ, hết lần này đến lần khác. Hàng xóm của chúng tôi ai cũng thắc mắc vì sao nhà tôi lại đông người và ồn ào như vậy. Và họ thắc mắc rằng nhà đó làm gì mà công an kéo đến đông thế không biết. Các bác lãnh đạo à, nếu tôi may mắn nhận được lời xin lỗi của họ, thì liệu có bù đắp nổi tổn thất cho vợ chồng chúng tôi không?         
Sự việc thứ hai tôi muốn đề cập là ngày 04/09/2013, báo Công an Đà Nẵng đăng một bài viết sai sự thật về Pháp Luân Công với tiêu đề: “Đấu tranh xóa bỏ Pháp Luân Công”. Trong khuôn khổ bức thư này, tôi không muốn bàn sâu hơn về nội dung của bài báo. Các bác vui lòng đọc thêm ở đây nhé: /vietnamese/2013/10/phan-hoi-ve-bai-bao-viet-sai-su-that-ve-phap-luan-cong-tren-bao-cadn-78154.html
Tại sao việc này lại khiến tôi đau lòng? Pháp Luân Công là một môn tu luyện dạy con người hành xử theo Chân – Thiện – Nhẫn, làm người tốt và có khả năng chữa bệnh kì diệu. Một môn tập luyện tốt như vậy tại sao các bác lại “đấu tranh xóa bỏ”? Thành phố Đà Nẵng rất quan tâm đến sức khỏe của người dân khi xây dựng rất nhiều bệnh viện. Nhưng một môn tập luyện tốt cho sức khỏe của người dân, có thể giúp cho người dân khỏi những chứng bệnh nan y mà y học không thể chữa trị thì các bác lại muốn “đấu tranh xóa bỏ” thì liệu có vô lý không? Khả năng chữa bệnh thần kỳ của Pháp Luân Công thì đã được minh chứng bởi hơn 100 triệu người tham gia tập luyện ở hơn 114 quốc gia rồi. Các bác chỉ cần chịu khó vào Google và tìm từ khóa “Pháp Luân Công” là sẽ ra thôi. Và tôi cũng là một minh chứng sống đó ạ. Từ lúc tập luyện Pháp Luân Công, nhiều năm nay tôi không phải uống viên thuốc nào và ngay cả lúc sinh em bé, bệnh viện có cho thuốc nhưng tôi đã không uống vì cảm thấy không cần thiết và cả hai mẹ con tôi đều rất khỏe mạnh. Sinh em bé xong, hai tuần sau, chồng tôi đi công tác và tôi đã có thể một mình nuôi con, nấu nướng và làm việc nhà. Nếu không tập luyện Pháp Luân Công, tôi nghĩ rằng mình sẽ không làm được như vậy vì hồi nhỏ tôi khá gầy yếu và đau ốm thường xuyên. 
Có lẽ các bác nghĩ rằng Pháp Luân Công là vấn đề liên quan đến tôn giáo, chính trị, và liên quan đến Trung Quốc nên việc phổ biến Pháp Luân Công sẽ làm ảnh hưởng đến trật tự, an ninh của thành phố nên các bác phải đấu tranh xóa bỏ?
Các bác ạ, thứ nhất, Pháp Luân Công không phải là một tôn giáo. Pháp Luân Công không có nghi thức tôn giáo, không có tổ chức, không đăng kí thành viên. Mọi người ai thích thì tập luyện thì tập, không thích thì thôi. Việc mọi người hay nhầm Pháp Luân Công là tôn giáo là vì Pháp Luân Công ngoài những động tác tập luyện giúp nâng cao sức khỏe, tăng cường năng lượng ra thì còn có những bài giảng đạo đức và những nguyên lý uyên thâm. Pháp Luân Công tin rằng Thần Phật là có tồn tại và con người nếu làm điều tốt sẽ được Thần ban phước và làm điều xấu thì sẽ bị trừng phạt. Con người có xuất thân cao quý chứ không phải từ khỉ tiến hóa thành. Qua việc tập luyện và tu tâm tính, thực hành Chân – Thiện – Nhẫn, xả bỏ những truy cầu, chấp trước trong cuộc sống đời thường sẽ đạt được trạng thái nội tâm thuần tịnh, cân bằng (đây cũng là nguyên nhân vì sao người tu luyện Pháp Luân Công có thể khỏi bệnh nhanh chóng cho dù tập những động tác rất đơn giản). Nếu kiên trì tập luyện và tu tâm tính tốt, thực hành theo đúng tiêu chuẩn yêu cầu của Pháp Luân Công, là Chân – Thiện – Nhẫn, thì cuối cùng có thể đạt được trạng thái tinh thần mà trong văn hóa truyền thống gọi là “giác ngộ” hay “đắc Đạo”. Như vậy, Pháp Luân Công là công pháp có thể giúp người ta tu luyện, đạt đến những cảnh giới cao hơn, chứ không phải là tôn giáo.
Thứ hai, có phải Pháp Luân Công là vấn đề liên quan đến chính trị không? Có lẽ các bác đã biết rằng Pháp Luân Công đã và đang bị ĐCSTQ Trung Quốc đàn áp trong suốt 14 năm qua. Tin tức này hiện nay khá phổ biến trên mạng rồi, cả thế giới đều biết chính quyền Trung Quốc bí mật giết các học viên Pháp Luân Công để lấy nội tạng bán kiếm tiền. Có lẽ các bác nghĩ rằng, chắc chắn Pháp Luân Công lợi dụng số đông người tập luyện để lôi kéo, dụ dỗ người dân làm chính trị chứ nếu không thì tại sao ĐCSTQ lại đàn áp một môn tập luyện tốt như vậy?
Như vậy ở đây có hai vấn đề: Pháp Luân Công có làm chính trị không? và Tại sao ĐCSTQ lại đàn áp Pháp Luân Công?
Vậy Pháp Luân Công có làm chính trị không? Các bác ạ, có tổ chức chính trị nào mà có thể chữa khỏi bệnh nếu tham gia vào không? Nếu có, tôi nghĩ ai cũng liền tham gia vào tổ chức ấy luôn đấy ạ. Để khỏi bệnh nhờ tập luyện Pháp Luân Công không phải dễ dàng, vì người đó phải sẵn sàng từ bỏ những thói hư tật xấu, bỏ hút thuốc, bỏ uống rượu, không nói dối, không vì lợi ích cá nhân mà làm hại người khác, bị chửi không chửi lại, bị đánh không đánh lại. Ngoài kiên trì tập luyện các động tác (mà có thể phải cắn răng chịu đựng, đổ mồ hôi và cả nước mắt trong những lần đầu ngồi thiền), người tu tập Pháp Luân Công còn phải hàng ngày đọc sách để hiểu rõ những nguyên lý được dạy và tu sửa bản thân mình theo các nguyên lý đó. Người tu luyện Pháp Luân Công hiểu rằng cái gì của mình thì là của mình, những gì không phải của mình thì có tranh giành thì cũng không được, nếu anh trành giành những thứ của người khác thì anh phải cấp đức cho người kia và gánh lấy nghiệp lực cho mình. Họ cũng không màng đến quyền lực thì hỏi họ có làm chính trị để lật đổ chính quyền và đứng lên nắm quyền lực không? Nói vui thế này nhé, các bác bảo tôi: “Chị không được tập luyện và đọc các sách Pháp Luân Công nữa, tôi sẽ cho chị làm chủ tịch thành phố” thì ngay cả chức chủ tịch nước hay tổng thống tôi cũng không trao đổi đâu ạ. Có tổ chức chính trị nào mà cần đến cả những người bệnh tật, những bà già mù chữ và các cháu bé nhỏ xíu để làm gì không ạ? 
Trước năm 1999, chính quyền Trung Quốc cũng đã theo dõi tất cả những điểm tập luyện Pháp Luân Công trên toàn Trung Quốc và tiến hành điều tra xem Pháp Luân Công có làm chính trị không. Kết quả của các cuộc điều tra đều không có bất cứ bằng chứng nào cho thấy Pháp Luân Công làm chính trị cả.  
Bảo rằng Pháp Luân Công lôi kéo người khác, các bác ạ, nếu lôi kéo thật nhiều người vào tổ chức của bác (ngay cả tổ chức thì Pháp Luân Công cũng không có) mà không lấy của họ một đồng, không lợi dụng gì họ cả, thì các bác lôi kéo họ làm gì?
Có lẽ các bác sẽ nói: “Pháp Luân Công đi phát tờ rơi, đó không phải là lôi kéo thì là gì?” Các bác ạ, dưới áp lực từ cuộc đàn áp ở Trung Quốc, ở Việt Nam mình, không một tờ báo chính thống nào đăng tin tức tích cực về Pháp Luân Công, truyền hình càng không. Những người như tôi may mắn được biết đến Pháp Luân Công vì chúng tôi còn khá trẻ và dùng mạng internet thành thạo. Còn những người già, những người dân bình thường không dùng internet, làm sao họ biết được rằng có một môn rất tốt cho họ, có thể chữa khỏi bệnh cho họ và dạy cho họ những ý nghĩa nhân sinh mà cho dù có đi kiếm cả cuộc đời cũng không tìm thấy được. Xuất phát từ lòng thiện tâm muốn giúp đỡ những người như vậy nên một số học viên mới tự bỏ tiền túi của mình ra, in một số tài liệu giới thiệu để tặng tận tay những người dân bình thường đó. Chứ học viên Pháp Luân Công đều có nghề nghiệp, có công việc của mình và không ai cho tiền chúng tôi để bảo chúng tôi đi phát tờ rơi đâu. Và nếu các bác đã từng có cơ hội đọc được 1 tài liệu giới thiệu về Pháp Luân Công nào đó thì sẽ thấy rằng trong đó không hề có nội dung chống phá nhà nước đâu.
Có lẽ các bác cũng sẽ nói: “Trong tài liệu giới thiệu có nói về cuộc đàn áp bên Trung Quốc là gì, ở Việt Nam mà cứ nói chuyện bên Trung Quốc làm gì không biết?”. Các bác ạ, tin tức về cuộc đàn áp đó, rất nhiều người đã biết rồi. Các bác cứ vào Google và gõ “cuộc đàn áp Pháp Luân Công” là ra rất nhiều kết quả thôi. Số người dùng internet của Việt Nam cũng không phải ít. Nhưng giả sử tôi tặng bác một tờ giấy giới thiệu về Pháp Luân Công mà không có thông tin về cuộc đàn áp. Khi nhận được, bác thấy rằng: “Ồ, môn này hay quá, tôi phải tập thôi, tôi lớn tuổi rồi, nhiều bệnh tật quá!” Nhưng có một người khác tình cờ nghe được ở đâu đó và nói: “Ồ không được đâu, môn này làm chính trị, bị Trung Quốc nó cấm đó, nó đàn áp dã man lắm!” Thử hỏi bác có dám tập luyện không? Bởi vậy nên trong các tờ rơi hay có thông tin về cuộc đàn áp cho mọi người hiểu rõ ràng thôi ạ.
Có lẽ các bác sẽ nói tiếp: “Nhưng phát tờ rơi là vi phạm pháp luật”. Theo cá nhân tôi tìm hiểu thì có một số quy định về việc phát tờ rơi không đúng nơi quy định thì có thể bị phạt tiền. Nhưng bạn Hoa trong bài báo “Đấu tranh xóa bỏ Pháp Luân Công” là đến nhà một người trong thôn và tặng họ tài liệu giới thiệu mà. Như vậy, việc cô ấy làm cũng không phạm pháp. Ở nhà tôi, thỉnh thoảng họ cũng vào nhà tôi phát tờ rơi quảng cáo suốt. Theo bài báo, thì liệu tôi có thể tìm cách giữ chân họ và gọi điện cho công an đến bắt họ không? Đây là nhận thức của cá nhân tôi, nếu thực sự có quy định nào chứng minh rằng việc đem tài liệu giới thiệu về một môn tập luyện chữa bệnh khỏe người đến nhà người khác tặng cho họ là phạm pháp, thì các bác chỉ cho tôi quy định cụ thể để tôi xem thử ạ. Tôi xin chân thành cảm ơn các bác!
Như vậy có thể tóm lại vấn đề thế này: Pháp Luân Công không làm chính trị.
Vấn đề thứ hai là tại sao ĐCSTQ lại đàn áp Pháp Luân Công?
Tại sao một môn tập luyện rất tốt cho sức khỏe người dân, giúp Trung Quốc tiết kiệm được bao nhiêu chi phí y tế lại bị đàn áp? Trước năm 1999, Trung Quốc hết sức ca ngợi Pháp Luân Công và thậm chí trên ti vi còn phát sóng những tin tức tốt đẹp về Pháp Luân Công. Tại sao Giang Trạch Dân và ĐCSTQ lại quyết định đàn áp Pháp Luân Công? Đây có lẽ là câu hỏi nhiều người sẽ đặt ra nhất khi đề cập đến Pháp Luân Công.
Các bác ạ, một cuộc đàn áp quy mô lớn chưa từng có, tận dụng tất cả nguồn lực của cả quốc gia, lại bắt nguồn từ một nguyên nhân rất vô cớ là do nỗi sợ hãi của Giang Trạch Dân, lúc đó là chủ tịch Trung Quốc, và lòng đố kỵ của ông ta trước sự phát triển và phổ biến nhanh chóng của Pháp Luân Công. Một môn tập luyện mà chỉ trong vòng 7 năm (từ năm 1992 đến 1999), đã có 100 triệu người tham gia tập luyện. Điều này chưa từng xảy trong tiền lệ ở Trung Quốc. Giang Trạch Dân và ĐCSTQ cho rằng sự phát triển nhanh chóng và mạnh mẽ của Pháp Luân Công sẽ khiến cho họ rất khó kiểm soát môn tập luyện này nên bằng mọi cách phải ngăn chặn sự phát triển của nó. Và biện pháp họ đưa ra là thẳng tay đàn áp.
Nhưng làm sao để hợp lòng dân đây? Tháng 4/1999, họ đã cố tình cho đăng một bài báo với những bằng chứng giả mạo đề vu khống Pháp Luân Công trên một tạp chí khoa học và công nghệ. Khi các học viên Pháp Luân Công đến nhà xuất bản của tạp chí đó ở Thiên Tân để nói rõ sự thật và yêu cầu sửa sai thì sở công an lại phái người đến đánh đập và bắt giữ các học viên. Trước sự việc đó, 10.000 học viên Pháp Luân Công trên khắp Trung Quốc đã đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho quyền tự do tập luyện Pháp Luân Công và yêu cầu thả các học viên bị bắt giữ. Đó chính là cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 04 gây chấn động trong và ngoài Trung Quốc. Các bác cứ tìm trên Google sự kiện này đi ạ, và các bác sẽ thấy rằng các học viên đó đã đi thỉnh nguyện rất ôn hòa, họ im lặng chờ đợi, một số đọc sách, một số luyện công, khi về còn nhặt hết rác và nhặt cả tàn thuốc do cảnh sát vứt lại nữa. Tuy nhiên ĐCSTQ đã bóp méo cuộc thỉnh nguyện ôn hòa này thành bao vây khu chính quyền trung ương của họ và dùng đó như một cái cớ để phát động cuộc đàn áp.
Họ còn tổ chức một vụ tự thiêu giả trên quảng trường Thiên An Môn, và dùng toàn bộ bộ máy tuyên truyền của quốc gia để bôi nhọ Pháp Luân Công, tuyên truyền rằng học viên Pháp Luân Công tự thiêu để lên Thiên Đàng. Tuy nhiên, ngày 14/08/2001, vụ việc này đã bị tổ chức Phát triển Giáo dục Quốc tế (IED) đề cập đến và thông báo công khai tại cuộc họp Liên Hợp Quốc rằng: “Cuộc điều tra của chúng tôi cho thấy chính quyền ĐCSTQ thật sự đã dàn dựng vụ tự thiêu và giết những người này.” Họ cũng tuyên bố: “Chính quyền ĐCSTQ đã cố dùng vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn vào ngày 23/01/2001 để bôi nhọ Pháp Luân Công. Tuy nhiên, chúng tôi đã có được một video phân tích vụ tự thiêu cho thấy rõ ràng rằng chế độ ĐCSTQ đã chỉ đạo và dàn dựng toàn bộ sự việc.” Vụ tự thiêu giả này đã có video phân tích và các bác cứ lên mạng và kiểm chứng những thông tin này đi ạ.       
Như vậy họ đã có cớ để đàn áp, rằng Pháp Luân Công làm chính trị, chứ nếu không sao lại có đến 10.000 người đi “bao vây” khu chính quyền trung ương của họ? Các bác ơi, Pháp Luân Công lúc đó đã có tới 100 triệu người tham gia tập luyện rồi, thì chỉ có 10.000 người đi thỉnh nguyện thì có nhiều không? Nó chỉ giống như tờ 10 ngàn đồng trong số tiền 100 triệu đồng của bác thôi ạ. Họ chỉ đi thực hiện quyền công dân của họ thôi mà. Họ cũng chẳng cần có tổ chức nào kêu gọi đâu ạ. Nếu có tổ chức kêu gọi thì con số đi đã là 100 triệu người rồi. Có tổ chức chính trị nào mà đi “bao vây” chính quyền bằng cách xếp hàng trật tự, im lặng và chờ đợi không ạ? Cái cớ thứ hai là nếu không làm chính trị, thì Pháp Luân Công là tà giáo, chứ nếu không sao lại có người tự thiêu để lên Thiên Đàng? Các bác ơi, Pháp Luân Công dạy rằng không được sát sinh và tự tử là có tội. Đến con vật các học viên Pháp Luân Công còn không giết thì làm sao họ có thể tự thiêu để lên Thiên Đàng đây? Có một tà giáo nào mà không hề có một lễ nghi tôn giáo, không yêu cầu cúng thờ cái gì, đến con gà cũng không giết, và dạy người ta hướng thiện, tu tâm không ạ?
Đến đây đã có thể trả lời cho câu hỏi của các bác rằng tại sao ĐCSTQ tại đàn áp Pháp Luân Công chưa ạ? Họ đã tiến hành một cuộc đàn áp vô nhân đạo lên các học viên Pháp Luân Công bất chấp một thực tế là ngay cả ở Trung Quốc cũng không có một điều luật thực sự quy định việc cấm hay cho phép bức hại tồn tại. Họ chỉ làm theo chỉ thị từ cấp trên thôi ạ. Và cấp trên cao nhất ở đây chính là Giang Trạch Dân và một số quan chức cao cấp khác như Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, La Cán, Lưu Kinh…
Đến đây, có lẽ các bác có thể có câu hỏi khác: “Chẳng phải ở trên có nói con người nếu làm điều tốt sẽ được Thần ban phước và làm điều xấu thì sẽ bị trừng phạt sao? Tại sao người tốt lại bị giết hại trong suốt 14 năm mà có thấy gì đâu? Tôi thấy có những người, họ ăn ở có hiền lành gì đâu mà vẫn giàu có, sung túc đó thôi. Những người hiền chỉ tổ bị ăn hiếp thôi!” Các bác ạ, chỉ là chưa đến lúc hoặc là chưa thấy thôi. Những kẻ đầu sỏ trong cuộc bức hại Pháp Luân Công đã bị kiện ở tòa án quốc tế vì tội diệt chủng rồi. Và các bác thấy đó, gần đây, số phận của Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang có còn được tốt đẹp không? Những câu chuyện về những người bị quả báo khi tham gia vào cuộc bức hại Pháp Luân Công có đầy rẫy các bác ạ. Các bác chỉ cần vào Google và tìm từ khóa “bị quả báo vì bức hại Pháp Luân Công” là ra thôi. 
Các bác cũng có thể nghĩ: “Nhưng mà Pháp Luân Công là vấn đề liên quan đến Trung Quốc. Hàng hóa Trung Quốc đưa vào Việt Nam toàn là những thứ độc hại. Môn này nghe có vẻ tốt đấy, nhưng tôi không chắc là có “âm mưu” gì không đây?” Các bác ạ, có lẽ các bác đã từng xem “Tam quốc diễn nghĩa” và các câu chuyện về gương người xưa của Trung Quốc, các bác sẽ thấy rằng người xưa họ luôn đề cao các giá trị đạo đức với “Nhân”, “Lễ”, “Nghĩa”, “Trí”, “Tín”. Con người khi đối xử với nhau họ lấy đức làm trọng. Vua phải trọng đức thì dân mới an, và thiên hạ mới thái bình. Con người kính ngưỡng Thần Phật và họ tin rằng tất cả những việc mình làm Thần linh đều biết và họ sẽ được ban thưởng khi làm việc tốt và bị trừng phạt nếu như làm việc xấu. Người xưa nghĩ rằng những việc tốt mình làm sẽ tích lại phúc đức cho con cháu và làm việc xấu sẽ gây tai họa cho sau này. Nhưng bây giờ thì thế nào? Hàng hóa thứ gì cũng độc hại, mâm cơm hàng ngày bị tẩm độc từ gạo, thịt, cá, cho đến rau. Các bác có bao giờ nghĩ tại sao như vậy không?  
Có lẽ các bác từng biết về cuộc cách mạng văn hóa. Khi mà lòng kính ngưỡng Thần Phật bị cho là mê tín. Con người không còn tin rằng mình được Thần tạo ra nữa, mà là do khỉ tiến hóa thành. Họ cũng phủ nhận sự tồn tại của Thần. Họ không còn tin rằng thiện giả thiện báo, ác giả ác báo nữa thì lấy gì để ước chế, câu thúc đạo đức của họ đây. Họ nghĩ: “Làm gì có kiếp trước kiếp sau. Kiếp này mình lo kiếm thật nhiều tiền cái đã. Mai mốt chết rồi lấy gì mà hưởng thụ đây?” Do vậy, để kiếm tiền, một số người họ chẳng ngần ngại tẩm độc vào các loại hàng hóa và thực phẩm.
Pháp Luân Công bắt nguồn từ Trung Quốc. Vậy Pháp Luân Công có đáng lo ngại không? Pháp Luân Công là môn rèn luyện tinh thần Trung Quốc cổ xưa được Sư phụ Lý Hồng Chí giới thiệu ra công chúng từ năm 1992. Như vậy, Pháp Luân Công không phải là thứ được tạo ra khi đạo đức con người đã xuống dốc như các loại hàng hóa độc hại kia đâu. Pháp Luân Công dạy con người tu dưỡng tâm tính, điều mà người xưa thường làm và thường dạy dỗ con cháu. Có thể nói rằng, sự xuất hiện Pháp Luân Công và nếu như ngày càng nhiều người tập luyện Pháp Luân Công thì chỉ tốt cho xã hội thôi. Các bác tưởng tượng nhé. Nếu một học viên Pháp Luân Công trồng rau, họ biết rằng làm việc xấu chỉ tổ gánh nghiệp lực cho mình thôi, và bị quả báo sau này, thì liệu họ có tẩm thuốc tăng trưởng vào rau hôm nay để cho rau xanh mướt vào ngày mai để bán và kiếm thật nhiều tiền không?
Cuối cùng, việc Pháp Luân Công xuất hiện ở Đà Nẵng có ảnh hưởng xấu đến trật tự, an ninh của thành phố không?
Mặc dù biết rằng Pháp Luân Công bị chính quyền Trung Quốc bức hại dã man, và chính quyền Việt Nam chưa cho phép, nhưng tại sao chúng tôi vẫn tu tập? Bởi vì việc tập luyện Pháp Luân Công không vi phạm pháp luật Việt Nam các bác ạ. Pháp Luân Công được đón nhận khắp nơi trên thế giới. Các bác hãy vào Google và tìm hiểu xem thái độ của thế giới đối với Pháp Luân Công như thế nào đi ạ!
Chúng tôi là những công dân Việt Nam tuân thủ pháp luật. Việc tập luyện và đọc sách Pháp Luân Công là không phạm pháp. Các sách của Pháp Luân Công cũng không phải là sách cấm. Thì tại sao lúc chúng tôi đang đọc sách ở nhà thì lại có đến gần 20 người công an đến nhà thu giữ sách của chúng tôi và cách hành xử của họ thì tôi đã trình bày ở trên rồi. Thật đáng buồn các bác ạ!
Các bác có thể nói: “Anh là công dân Việt Nam, anh phải làm những gì pháp luật Việt Nam cho phép!” Các bác ạ, công dân Việt Nam có quyền tự do tín ngưỡng và mỗi người đều có quyền chọn cho mình một đức tin. Giả sử các bác chỉ vào một con vật và nói: “Tôi chỉ cho phép chị tin rằng đó là con bò hoặc con trâu thôi!” Nhưng tôi thì thấy đó là con voi và tôi tin rằng đó là con voi. Thì liệu các bác có thể ép buộc tôi rằng: “Chị chỉ được phép tin đó là bò hoặc trâu thôi, chúng tôi chưa cho phép chị tin rằng đó là con voi”?
Các bác ơi, giả sử đột nhiên các bác phát hiện ra rằng mình mắc một chứng bệnh nan y và y học, cả Đông y và Tây y đều không thể chữa trị. Cuộc sống của các bác chỉ còn đếm được bằng tháng, bằng ngày. Các bác tình cờ nhớ đến Pháp Luân Công. Các bác sẽ nghĩ: “Có lẽ mình nên thử tập luyện môn này xem. Mình hết cách rồi! Đây có lẽ là hi vọng cuối cùng của mình.” Hay các bác sẽ nghĩ rằng: “Không được, môn này Việt Nam chưa cho phép. Tôi phải đợi đến khi nào pháp luật Việt Nam cho phép đã!”? 
Chúng tôi tu luyện Pháp Luân Công và nếu như có nhiều người hơn nữa ở Đà Nẵng tu luyện Pháp Luân Công thì có ảnh hưởng xấu đến trật tự, an ninh của thành phố không? Các bác ạ, ngay cả những mâu thuẫn rất nhỏ trong gia đình, chúng tôi còn cố gắng tu sửa bản thân sao cho nó không xảy ra, chúng tôi được dạy rằng phải làm người tốt trong mọi hoàn cảnh, thì nói gì đến việc gây mất trật tự, an ninh của thành phố.
Các bác sợ rằng, người dân tập luyện Pháp Luân Công rồi thì suốt ngày đọc sách, ngồi thiền, không làm nên trò trống gì? Các bác ạ, chúng tôi đều có công việc của mình, và giống như những công dân bình thường khác. Chỉ khác là hàng ngày chúng tôi đọc sách, tập luyện các động tác và cố gắng tu sửa bản thân theo Chân – Thiện – Nhẫn. Và nếu có ai muốn học hay tìm hiểu Pháp Luân Công thì chúng tôi sẵn sàng, tình nguyện giúp đỡ, hướng dẫn họ, không lấy của họ một đồng nào cả vì Sư phụ của chúng tôi không cho phép điều đó.
Các bác có thể nói: “Vậy ở nhà mà ngồi thiền, đọc sách, tụ tập lại làm gì?” Các bác ơi, việc em chồng và ba người bạn của tôi đến nhà tôi chơi và đọc sách cũng phải đi xin phép chính quyền nữa sao? Sáu người chúng tôi ngồi đọc sách trong nhà, không ảnh hưởng gì đến an ninh trật tự trong xóm. Việc đó là nguyên nhân khiến cho hàng chục công an đến nhà, gây xôn xao cả xóm chúng tôi như vậy sao?
Các bác ơi, đọc đến đây các bác vẫn còn “quyết tâm xóa bỏ Pháp Luân Công” nữa không ạ? Tôi mong rằng sẽ không nhận được câu trả lời “Có” nào của các bác.
Sự việc thứ ba, và cũng là sự việc khiến tôi đau lòng nhất, đó là tôi có nghe nói rằng trước đây trong các cuộc họp tổ dân phố, hầu như mọi người đều được thông báo rằng Pháp Luân Công là một tà giáo và người dân phải cẩn thận với Pháp Luân Công. Các bác ơi, tôi mong sao đó chỉ là tin đồn. Nếu quả thật như vậy, thì rất rất đau lòng các bác ạ. Những gì Pháp Luân Công giảng dạy chính là Phật Pháp và việc nói rằng Pháp Luân Công là tà đạo chẳng khác nào là phỉ báng Phật Pháp. Tội phỉ báng Phật Pháp, cản trở người khác tin vào chính Pháp và bị quả báo trong lịch sử đã có khá nhiều rồi. Xin các bác hãy tìm hiểu thêm về lĩnh vực này đi ạ.
Lịch sử đã có quá nhiều bài học về việc đàn áp đức tin. Năm xưa, khi Thích Ca Mâu Ni truyền Pháp, thì Ngài và các tín đồ của Ngài cũng bị các thế lực tà ác chống đối, can nhiễu rất nhiều. Đế quốc La Mã vì phạm tội đàn áp Cơ Đốc giáo và đóng đinh Đức Chúa Giêsu nên đã bị diệt vong. Một đức tin là chính hay tà không phụ thuộc và phán xét của một chính quyền đâu ạ. Và chúng ta có quyền tin rằng mình có xuất thân cao quý, chứ không phải là khỉ tiến hóa thành.
Nếu như thông tin liên quan đến việc phổ biến thông tin không hay về Pháp Luân Công trong các cuộc họp tổ dân phố kia là thật thì các bác ơi, tôi thành tâm mong rằng các bác hãy làm một việc gì đó thiết thực để bù đắp lại những tổn thất đó đi ạ. Thiên lý là công bình và như đã nói ở trên, con người nếu làm điều tốt thì sẽ được Thần ban phước. 
Các bác ạ, tôi hiểu rằng các bác, với cương vị lãnh đạo, phải chịu áp lực từ nhiều phía. Nhưng xin chia sẻ với các bác một câu chuyện. Vào tháng 02/1992, hai năm sau sự sụp đổ của Bức tường Berlin, một cựu lính gác biên giới Đông Đức tên là Ingo Heinrich đã bị đưa ra xét xử ở Berlin vì đã giết một thanh niên trẻ tên là Chris Gueffroy khi anh cố gắng chạy trốn qua Tây Berlin. Luật sư biện hộ của Heinrich tranh luận rằng thân chủ của ông ta chỉ đơn thuần thi hành lệnh bắn bất kỳ người dân Đông Đức nào cố gắng trốn thoát đến Tây Đức, và do đó Heinrich buộc phải giết Gueffroy. Luật sư biện hộ bào chữa cho Heinrich vô tội. Nhưng quan toà đã không chấp nhận tranh luận đó. Quan tòa Theodor Seidel đã tuyên bố tội danh của Heinrich và kết án ông ta ba năm rưỡi tù giam vì tội ngộ sát, không bảo lãnh. Quan tòa nói Heinrich rằng việc không chấp hành mệnh lệnh cấp trên để bắn chết người có thể coi là một tội danh lúc đó, nhưng bắn trượt mục tiêu thì cũng không có tội. “Là một người đàn ông có tâm trí vững vàng, tại thời điểm đó, ông có thể nâng súng của ông lên 1 cm. Và đó là trách nhiệm của lương tâm mà ông phải gánh chịu. Trong thế giới này, lương tri ở trên luật pháp. Khi có xung đột giữa luật pháp và lương tri, lương tri là nguyên tắc chỉ dẫn cao nhất cho mọi hành động chứ không phải luật pháp…”
Đưa câu chuyện này ra ở đây có lẽ là hơi nghiêm trọng. Nhưng xin các bác hãy nghĩ về ý nghĩa của câu chuyện này. Mong rằng khi có xung đột giữa “áp lực” và ”lương tâm”, các bác sẽ chọn được đúng nguyên tắc chỉ dẫn cho mình. Còn nếu xét trên góc độ luật pháp, thì chính cuộc đàn áp vô nhân đạo kia mới là vi phạm pháp luật. Bằng chứng là những kẻ đầu sỏ trong cuộc bức hại đã bị khởi tố ở tòa án quốc tế vì tội diệt chủng rồi.
Thư đã dài quá rồi, cuối cùng, tôi chỉ mong sao cho hầu hết các bác lãnh đạo thành phố Đà Nẵng và những người ở các cơ quan chức năng đọc được lá thư này. Và nếu có bác nào kiên nhẫn đọc đến đây, tôi xin chân thành cảm ơn bác đã lắng nghe những tâm sự của tôi. Hy vọng rằng một ngày nào đó tôi sẽ tự hào rằng mình sống ở một thành phố “đáng sống” khi các giá trị “Chân – Thiện – Nhẫn” không còn bị “đấu tranh xóa bỏ” nữa, và cách hành xử của những cán bộ nơi đây đều đẹp lòng dân. 
Cuối thư, xin phép được lặp lại câu chúc ban đầu: Kính chúc các bác năm mới dồi dào sức khỏe, an khang thịnh vượng!

Nguồn: http://beforeitsnews.com/vietnamese/2014/01/thu-ngo-gui-cac-bac-lanh-dao-thanh-pho-da-nang-179370.html?currentSplittedPage=0

Lục lại lịch sử: Người cá có thật 100%!

Việc nhìn thấy và gặp người cá đã xảy ra từ hàng thế kỷ. Nhiều người đã nhìn thấy và gặp người cá trong đó có Christopher Columbus, William Shakespeare, và Pliny the Elder
Mọi người đang đặt câu hỏi liệu người cá có tồn tại hay không?
Bức tranh “Một người cá” của John William Waterhouse được vẽ vào năm 1901.
Lục lại lịch sử có thể thấy rằng nhiều người trên thế giới đã nhìn thấy hay thậm chí trực tiếp gặp những người cá, trong đó có Christopher Columbus, John Smith, và William Shakespeare.  
Thế kỷ đầu tiên sau Công Nguyên: Pliny the Elder viết về Nữ thần biển, hay những người phụ nữ có thân hình gồ ghề, có vảy như cá. Họ “cưỡi cá heo, quái vật biển, hay ngựa biển” trong một số trường hợp, ông viết trong cuốn Lịch sử tự nhiên (Natural History)  
Pliny đã miêu tả cách mà một người lính Pháp viết cho Hoàng đế Augustus về “một số đáng kể những nữ thần biển” được “tìm thấy đã chết trên bờ biển”. Hơn nữa, “Tôi cũng có một số thông tin khác nhau từ đội ngũ lính cưỡi ngựa, nói rằng chính họ đã từng nhìn thấy một người đàn ông biển cả trong đại dương ở Gades,” Plity viết, theo một bản dịch của Trường đại học Chicago. (Chú thích: Gades là tên vào thời Đế chế La Mã của Cádiz, là thành phố và hải cảng tỉnh Cádiz, phía Tây Nam Tây Ban Nha.)
Thế kỷ thứ 5 sau Công Nguyên: Trong cuốn sách Physiologus, được cho rằng được viết hay biên soạn ở Hy Lạp bởi một tác giả không được biết đến, có một phần miêu tả “Bản tính của người cá” được dịch bởi sinh viên Mary Allyson Armistead như sau:
(Chú thích: Sách Physiologus bao gồm những mô tả về động vật, chim và các sinh vật kỳ quái, thỉnh thoảng có đá và cây trồng. Mỗi con vật được mô tả và kèm theo một giai thoại giải thích nguồn gốc các đặc tính của con vật.)
“Trên biển có nhiều người cá.
Người cá giống như một thiếu nữ:
Ngực và cơ thể cô giống như vậy:
Từ rốn trở xuống cô không giống thiếu nữ.
Mà rất giống cá với vây cá mọc ra.
Sinh vật kỳ lạ này sống ở một nơi không cố định nơi nước rút.
Cô làm chìm tàu và gây đau khổ,
Cô hát rất ngọt ngào – nàng tiên cá – và có rất nhiều giọng.
Nhiều và ngân vang, nhưng chúng rất nguy hiểm.
Thủy thủ quên lái tàu vì giọng hát của cô;
Họ thiu thiu, ngủ và thức dậy rất trễ,
Và các con tàu chìm xuống vùng nước xoáy và không thể nổi lên nữa.
Nhưng những người đàn ông thông minh và cẩn trọng có thể trở về;
Thông thường họ thoát khỏi với tất cả sức mạnh họ có.
Họ kể về nàng tiên cá này, rằng cô ấy rất kỳ quái,
Nửa người nửa cá: điều gì đó có nghĩa như vậy.”
Bức tranh “Nàng tiên cá và thần đồng áng” của Sergey Solomko được hoàn thành vào năm 1904.
Khoảng năm 1040 đến 1105: Rabbi Shlomo Yitzchaki, hay Rashi, mô tả các người cá trong Talmud. (Ghi chú: Tamud là tập hợp những văn bản cổ về luật và truyền thống Do thái)
“Có cá trong biển với một nửa là hình dạng người, một nửa là hình dạng cá, được gọi là sereine (nàng tiên cá) trong tiếng Pháp cổ”, ông viết.
Cũng vậy, không lâu sau đó, Moshav Zekeinim, một bài bình luận về Torah (Ghi chú: Torah là một khái niệm trung tâm của truyền thống người Do Thái, gồm 5 quyển sách của Moses), giải thích về những người cá khi gọi họ là các nàng tiên cá, theo sách Các quái vật thần thánh (Sacred Monsters).
Bài bình luận có viết: “Điều này đề cấp đến một sinh vật trong biển có một phần giống người, từ rốn trở lên, và giống một người phụ nữ ở mọi khía cạnh, có ngực và tóc dài giống phụ nữ, và từ rốn trở xuống là cá. Và nó hát rất hay, với một giọng dịu dàng.”
Thế kỷ thứ 13: Bartholomew Angelicus, trong De Propietatibus Rerum, mô tả một người cá và kể về việc bắt cóc các thủy thủ từ tàu của họ.
Giữa thế kỷ thứ 13Speculum Regale, hay The King’s Mirror (Chiếc gương của nhà vua), được viết ở Na Uy cũ, một bản dịch đã ra đời sau nhiều thế kỷ sau.
Trong quyển sách có mô rả một sinh vật được tìm thấy ở bờ biển Greenland.  
“Giống một người nữ từ eo trở lên, tay dài, tóc mềm, cổ và đầu hoàn toàn giống con người. Đôi tay có vẻ dài và các ngón tay không chỉ trỏ được, mà nối với nhau vào một cái màng giống như chân vịt. Từ eo trở xuống sinh vật kì dị này giống như một con cá, với vảy, đuôi và vây. Sinh vật này thường xuất hiện, đặc biệt là trước các cơn bão lớn. Thói quen của sinh vật này là thường lặn xuống rồi nổi lên trên mặt biển với đuôi cá và tay của nó. Khi các thủy thủ nhìn thấy nó chơi đùa với cá, hay ném chúng vào tàu, họ sợ rằng họ sẽ chắc chắn bị mất một số thủy thủ; nhưng khi nó bắt cá từ tàu, thì các thủy thủ sẽ coi đó là một điềm lành và họ sẽ không mất mát trong cơn bão sắp tới. Sinh vật kì dị này có khuôn mặt rất đáng sợ, với trán rộng và đôi mắt sắc, miệng rộng và cằm chẻ.”
Năm 1389: Quyển sách Những chuyến du hành phương Đông (Eastern Travels of John of Hesse) của John of Hesse được xuất bản, trong đó nhiều nguy hiểm trong suốt chuyến du hành được kể lại. Có một chỗ tác giả viết: “Chúng tôi đến một vùng núi đá, nơi chúng tôi nghe thấy những nàng tiên cá ca hát, các nàng tiên cá đã đưa tàu vào nguy hiểm bởi giọng hát của họ. Chúng tôi nhìn thấy nhiều sinh vật kỳ quái và đáng sợ.”
Năm 1403: Một người cá trôi dạt vào đất liền qua một con đê bị vỡ trên bờ biển Hà Lan trong một cơn bão lớn. Cô bị một số phụ nữ địa phương và những người hầu của họ phát hiện, “Mọi người lúc đầu sợ cô ấy, nhưng nhìn thấy cô thường xuyên, họ quyết định đưa cô về nhà, cô chịu mặc áo và ăn bánh mỳ, sữa và các thức ăn khác, và thường cố gắng trốn xuống biển, nhưng bị theo dõi chặt chẽ nên cô không thể.”
Người cá đó sau đó học cách may vá nhưng không bao giờ nói. Cô đã chết sau 15 năm bị phát hiện. John Swan, một bộ trưởng Anh, đã mô tả câu chuyện này trong quyển sách Speculum Mundi vào năm 1635.
Năm 1493: Christopher Columbus nhìn thấy ba nàng tiên cá nhảy cao lên từ mặt biển. Columbus đã viết trong cuốn nhật ký tàu của mình: “Họ không đẹp như tranh vẽ, mặc dù ở một mức độ nào đó, họ có nét con người trên khuôn mặt.” Ông cũng lưu ý rằng ông đã thấy những sinh vật tương tự trên bờ biển Tây Phi.
Bức tranh “Các nàng tiên cá” của Jean Francis Auburtin được vẽ vào năm 1920.
Năm 1560: Theo cuốn Những câu chuyện thần thoại kỳ lạ thời Trung Cổ (Curious Myths of the Middle Ages) của Sabine Baring-Gould: “Gần đảo Mandar, ở phía Tây của Ceylon (Sri Lanka ngày nay), một số người đánh cá đã đánh bắt được bảy người cá, mà một số tu sĩ dòng Tên (chúa Jesus), Cha Henriques và Bosquez, bác sĩ của Tổng trấn của Goa đã chứng kiến. Vị bác sĩ đã khám nghiệm kỹ càng và giải phẫu họ. Ông khẳng định rằng cấu trúc bên trong và bên ngoài của người cá giống với con người.”
Năm 1590: William Shakespeare được cho rằng đã viết Giấc mộng đêm hè (Midsummer Night’s Dream) khoảng từ năm 1590 đến năm 1594. Trong đó, ông viết:
“Tôi ngồi trên một mũi đất,
Và nghe nàng tiên cá trên lưng một chú cá heo,
Thốt ra những hơi thở êm dịu và hài hòa,
Đến nỗi biển cả dữ dội cũng trở nên hiền hòa trước bài hát của cô;
Và các vì sao mê mẩn trên bầu trời bao la,
Để lắng nghe giọng hát của cô gái biển cả.”
Sau đó, ông viết tiếp. “Đến đây, Puck. Anh có nhớ lần em đang ngồi trên một bãi đá bên bờ biển khi thấy một nàng tiên cá? Cô ấy đang cưỡi trên lưng một chú cá heo. Giọng hát của cô rất ngọt ngào và thuần khiết đến nỗi biển cả dữ dội cũng trở nên yên bình và các vì sao mê mẩn trên bầu trời khi nghe bài hát của cô gái biển cả.”
Năm 1608: Nhà thám hiểm Henry Hudson đã kể lại một trải nghiệm trong cuốn nhật ký tàu điều đã xảy ra vào ngày 15 tháng 06, khi đang lái tàu qua biển Bering ra khỏi Na Uy.
“Sáng nay một người trong đoàn chúng tôi, nhìn xuống biển, nhìn thấy một người cá, và gọi một số người trong đoàn chúng tôi đến xem, thêm một người nữa đến, và lúc đó cô ấy đến gần mạn thuyền, nhìn vào những người đàn ông này một cách nghiêm nghị. Một lúc sau một cơn sóng đến và cuốn cô ấy đi. Từ rốn trở lên, lưng và ngực cô giống như phụ nữ, khi họ nhìn thấy cô; thân thể cô to lớn như một người trong chúng tôi; làn da cô rất trắng, và tóc dài màu đen xõa ở sau lưng. Khi cô lặn xuống họ nhìn thấy đuôi của cô, giống như đuôi cá heo, và lốm đốm giống như cá thu. Tên của những người đã nhìn thấy cô là Thomas Hilles và Robert Rayney.”
Sau đó, vào giữa những năm 1800, trong một phân tích các tình tiết trong cuốn Sự lãng mạn của lịch sử tự nhiên (The Remance of Natural History), nhà tự nhiên học Philip Henry Gosse nói rằng việc xác nhận của các thủy thủ nhầm lợn biển là những người cá sẽ không có ở đây.
“Bất cứ giải thích nào cũng có thể được đưa ra để giải thích sự xuất hiện này, cách giải thích thông thường như hải cẩu hay hải mã sẽ không thích hợp ở đây. Hải cẩu và hải mã phải quen thuộc với các thủy thủ kỳ cựu này phải giống như bò đối với một cô gái vắt sữa vậy. Trừ khi toàn bộ câu chuyện là một lời nói dối được pha chế bởi hai người đàn ông này, vô lý và không có mục đích, và người thủy thủ lão luyện đáng kính biết rất rõ tính cách của những người thủy thủ của ông, họ phải nhìn thấy hình dáng của sinh vật mà chưa được thừa nhận này.”
Bức tranh “Nàng tiên cá” của John William Waterhouse được vẽ vào năm 1900
Năm 1614: Thuyển trưởng John Smith, trong truyện Pocahontas nổi tiếng, nhìn thấy một người cá ngoài khơi bờ biển Massachusetts. 
Ông viết rằng “phần trên của cơ thể cô hoàn toàn giống với một người phụ nữ và cô đang bơi rất uyển chuyển gần bờ.” Cô có “đôi mắt to, không quá tròn, một cái mũi đẹp (hơi ngắn một chút), đôi tai có hình dạng dễ nhìn, không quá dài và mái tóc dài màu xanh lá cây của cô cho thấy nét nguyên sơ của cô thật lôi cuốn.”
Năm 1619: Hai thượng nghị sĩ ở Na Uy bắt giữ một người cá, theo cuốn Những cuộc phiêu lưu không thuộc về lịch sử (Adventures in Unhistory) (Ghi chú: Quyển sách này đưa ra các luận chứng của một số truyền thuyết cổ đại). Hai thượng nghĩ sĩ Ulf Rosensparre và Christian Hollh đã quyết định thả người cá về với biển khơi.
Năm 1739: Tờ Tạp chí Quý ông (Gentleman’s Magazine) mô tả một trải nghiệm với một sinh vật.
“Một số ngư dân gần thành phố Exeter đã thả lưới trên bờ, một sinh vật bị kéo lên và nhanh chóng chạy đi, không thể bắt nó, họ đã đánh gục nó bằng cách ném các cây gậy ở phía sau nó,” tạp chí miêu tả, theo cuốn Những cuộc phiêu lưu không thuộc về lịch sử
“Khi họ đến, nó đang hấp hối, rên rỉ giống như con người: Chân của nó có màng giống như chân vịt, nó có mắt, mũi và miệng giống như một người đàn ông, chỉ có mũi hơi khoằm, một cái đuôi không giống như đuôi cá hồi, quay hướng lên ở sau lưng và cao bốn feet.” Sinh vật này được trưng bày cho công chúng trong thành phố. 
Bức tranh “Bắt một người cá” của James Clarke Hooke được vẽ vào năm 1883
Năm 1797: William Munro, một giáo viên ở Scotland, viết một bức thư cho tiến sĩ Torrance ở Glasgow, được xuất bản trên tờ báo The Times of London vào này 08 tháng 09 năm 1809.
Munro viết:
“Khoảng 12 năm trước khi tôi là hiệu trưởng một trường Dòng ở Reay, khi đi bộ đến bờ biển thuộc Vịnh Sandside, vào một ngày ấm áp vào mùa hè, xui khiến thế nào tôi lại muốn đi bộ đến Mũi Sandside, và bắt gặp một hình ảnh giống như một phụ nữ không mặc quần áo, đang ngồi trên một mỏm đá ngoài biển và đang chải mái tóc dài xõa xuống vai và có màu nâu nhạt. Nó thật sự rất giống con người, nếu nó đang không ngồi ở chỗ mỏm đá mà rất nguy hiểm để tắm như vậy thì tôi đã tưởng nó là một con người, nếu ai không quen với tình huống này thì chắc chắn sẽ tưởng như vậy. Đầu nó được bao phủ bởi tóc có màu như đã đề cập ở trên và bóng trên đỉnh đầu, trán nó tròn, khuôn mặt mũm mĩm. Má hồng, mắt xanh da trời, miệng và môi có hình dạng tự nhiên, giống như miệng của đàn ông; răng không thể thấy được vì nó ngậm miệng; ngực và bụng, cánh tay và các ngón tay có kích cỡ vừa phải, không có màng, nhưng tôi không chắc lắm. Nó ngồi trên mỏm đá đó ba đến bốn phút sau khi tôi quan sát nó và đang chải mái tóc, dài và dày, mà nó có vẻ tự hào và sau đó ngụp xuống biển, ở ngang bụng, từ đó không xuất hiện lại nữa, tôi nhìn thấy nó rất rõ ràng, mô đất trên mỏm đá mà nó đang ngồi cách tôi không xa và mặt trời rực rỡ chiếu sáng.
Ngay trước khi nhảy xuống nước, nó dường như đã thấy tôi, vì mắt nó nhìn thẳng vào mô đất mà tôi đứng. Có lẽ cần phải nhấn mạnh rằng trước khi tôi trông thấy sinh vật đó, tôi đã thường nghe một số người mà sự chân thật của họ không bao giờ phải bàn cãi, kể rằng họ đã thấy hiện tượng giống như tôi đã miêu tả, mặc dù sau đó, giống như những người khác, tôi không định ghi nhận lời chứng thực của họ về chủ đề này. Tôi có thể nói một sự thật, rằng chỉ vì đã tận mắt nhìn thấy hiện tượng này, tôi mới hoàn toàn bị thuyết phục về sự tồn tại của người cá.
Nếu lời kể trên có thể ở mức độ nào đó có ích cho việc chứng minh sự tồn tại của một hiện tượng cho đến nay là gần như không thể tin được đối với các nhà tự nhiên học, hay có ích cho việc loại bỏ sự hoài nghi của người khác, những người sẵn sàng bác bỏ mọi thứ mà họ không thể hiểu đầy đủ, thì xin Ngài cứ tự nhiên.
Kính mến,
Kẻ tôi tớ đầy lòng biết ơn và hèn mọn nhất của Ngài,
WILLIAM MUNRO”
Năm 1801: Tiến sĩ Chisolm kể lại một chuyến thăm đến đảo Berbice ở vùng Caribe vào bốn năm trước. Các cư dân gọi các nàng tiên cá là “mene mamma”, nghĩa là mẹ biển cả. Thống đốc Van Battenburgh đã mô tả như sau về Chisolm:
“Phần trên giống với hình người, đầu nhỏ không cân đối, thỉnh thoảng là đầu trọc, nhưng thường được bao phủ bằng một mái tóc đen dày và dài. Vai rộng, ngực lớn và đẹp. Phần dưới giống như phần đuôi của cá, kích thước lớn, đuôi hình chữ chi và không giống như đuôi cá heo mà nó thường được mô tả. Màu da hoặc là đen hoặc là ngăm. Sinh vật này được người dân Ấn Độ tôn kính và sợ hãi, ai nghĩ đến việc giết nó sẽ bị hậu quả tai hại. Từ tình huống này nên không một cá thể nào của sinh vật này bị bắn, và, kết quả là, không được kiểm nghiệm mà chỉ được phép nhìn từ một khoảng cách xa. Chúng thường được thấy trong tư thế ngồi trong nước, không thấy phần dưới cho đến khi chúng bị hoảng hốt, khi đó, lúc lao xuống, đuôi nó xuất hiện, và làm động mặt nước thành vòng tròn gợn sóng khá xa. Chúng luôn được thấy đang vuốt tóc, hay dùng tay, hay cái gì đó giống với tay, vuốt ve khuôn mặt hay ngực. Tư thế này giống với cách mà phụ nữ Ấn Độ tắm.”
Năm 1822: Một người đàn ông trẻ tuổi, John McIsaac ở Scotland, đã làm chứng rằng anh nhìn thấy một con vật có phần trên màu trắng với hình dạng con người trong khi phần kia có vảy bao phủ và có một cái đuôi, theo một câu chuyện trong tờ báo The London Mirror. Việc chứng kiến này diễn ra vào năm 1811. McIsaac mô tả sinh vật này có tóc dài, màu nâu sáng, dài bốn đến năm feet và có các ngón tay nối với nhau. 
“Nó tiếp tục ở trên mặt nước trong vài phút rồi sau đó biến mất,” theo bài báo. “Mục sư của Campbeltown và Tổng trấn của Mull đã làm chứng và nói rằng không có lý do nào để đặt câu hỏi về sự thành thực của anh ấy.”
Năm 1830: Dân làng ở Benbecula, ở quần đảo Outer Hebrides ngoài khơi bờ biển phía Tây Scotland, đã nhìn thấy một phụ nữ nhỏ nhắn trên bờ biển. Họ cố gắng bắt nó, nhưng thất bại, nên họ đã ném nó bằng đá. Vài ngày sau, xác của nó trôi dạt vào bờ, theo tài liệu Những động vật bí ẩn (Hidden Animals). Sau đó họ khám nghiệm nó. “Phần trên của cơ thể có kích cỡ của một bé gái ba bốn tuổi, với ngực phát triển một cách khác thường. Tóc dài, màu tối và bóng, trong khi da trắng, mềm mại và mịn màng. Phần dưới của cơ thể giống như cá hồi nhưng không có vảy.” Sinh vật này sau đó đã được chôn cất trong một cỗ quan tài.   
Năm 1842: Phineas Barnum (1810 – 1891), đã gặp thứ mà người ta bảo là một người cá, bị bắt ở gần quần đảo Feejee ở Nam Thái Bình Dương. Đã có tranh luận rất nhiều rằng người cá đó là một người cá hay một sinh vật nào đó.  
Theo bên ủng hộ, tờ New York Sun đã có một bài bình luận nói rằng: “Chúng tôi đã thấy nó! Cái gì? Sao lại là người cá đó! Anh có cái quỷ quái gì vậy! Ở đâu? Nó là thứ gì vậy? Không thể tưởng tượng được – nửa người, nửa cá; nói chung, thứ kỳ quặc nhất trong tất cả những thứ kỳ quặc mà trái đất và biển cả đã từng sản sinh ra.”
Trong một phần của một cuốn tự truyện được viết bởi Barnum, xuất bản bởi Khoa Lịch sử và Nghệ thuật Lịch sử của Đại học George Mason, Barnum nói rằng ông đã nhận được một vật mẫu từ tài sản của một thủy thủ đã chết. Người thủy thủ đã mua vật mẫu đó từ các thủy thủ Nhật Bản.
Barnum kể lại đã đến nhà tự nhiên học của ông để xác định “tính xác thực của loài động vật này”. Nhà tự nhiên học bảo ông rằng ông ấy không thể hiểu được nó đã được tạo ra như thế nào, “ông chưa bao giờ biết một con khỉ với răng, cánh tay, bàn tay v.v dị thường như vậy, cũng không có kiến thức về một loài cá với các vây kì lạ như vậy.”
Barnum viết: “Vậy thì tại sao ông giả thiết rằng nó được chế tạo ra?” Tôi hỏi. “Vì tôi không tin vào người cá”, nhà tự nhiên học trả lời. “Điều đó thật vô lý,” tôi nói, “và vì vậy tôi sẽ tin người cá này, và thuê nó.” Barnum đã trưng bày con vật đó ở bảo tàng của ông ở New York và kiếm từ nó khá nhiều tiền.
Những người khác nói rằng mẫu vật đó là giả và nó được tạo ra bởi các thợ thủ công Nhật Bản.
Năm 1857: Tàu chở hàng Gazette báo cáo rằng một thủy thủ người Scotland đã bắt được một sinh vật ngoài khơi bờ biển Anh Quốc.
“Chúng tôi nhìn thấy rõ ràng một sinh vật cách chúng tôi khoảng 6m có hình dạng một người phụ nữ, với bộ ngực, nước da tối màu, khuôn mặt dễ nhìn và mái tóc xoăn rực rỡ xõa xuống cổ và vai. Nó nổi lên mặt nước nửa người, nhìn chằm chằm vào chúng tôi và lắc đầu. Thời tiết rất tốt, chúng tôi nhìn rất rõ nó trong khoảng ba hay bốn phút,” John Williamson và John Cameron nói.      
Năm 1947: Một ông lão đánh cá ở Scotland nói rằng ông đã nhìn thấy một người cá trên mặt biển cách bờ khoảng 20m, đang ngồi chải tóc trên một chiếc thùng dùng để bảo quản tôm hùm sống đang trôi trên mặt biển, theo Ngài Arthur Waugh trong tài liệu Văn học dân gian của Merfolk (The Folklore of the Merfolk). “Thật không may, ngay khi cô ấy nhìn quanh, cô nhận ra rằng mình đã bị nhìn thấy và lao xuống biển,” ông viết. “Nhưng, ông Maclean nói, ông lão đánh cá hoàn toàn chắc chắn rằng ông ấy đã nhìn thấy một người cá. Ai biết được!”
Năm 2008: Người ta đã nhìn thấy một người cá ở Suurbraak, một ngôi làng ở Western Cape ở Nam Phi, theo Aldo Pekeur, một phóng viên của tờ New Zealand Herald đưa tin. Một người dân làng, Daniel Cupido, nói rằng ông và các bạn ông ở bên bờ sông vào khoảng 11h30 tối khi họ nghe thấy có tiếng động giống như có ai đó “đập vào tường”. Cupido đến chỗ tiếng động và thấy một hình dáng “giống như một phụ nữ da trắng với tóc đen dài đang quẫy trong nước”.  
Cupido nói rằng ông đã cố gắng giúp đỡ người phụ nữ nhưng cô phát ra “âm thanh lạ lùng nhất”, Dina, mẹ của Cupido, nói rằng âm thanh đó rất buồn “trái tim tôi không thể chịu được nữa”. Sinh vật đó được mô tả là Kaaiman, hay sinh vật nửa người nửa cá sống dưới hồ sâu. Hướng dẫn viên du lịch Maggy Jantjtise ở Suurbraak nói rằng cô biết rõ những người đã nhìn thấy Kaaiman và họ không hề say chút nào.   
Năm 2009: Các báo cáo của hàng chục người nhìn thấy người cá đã khuyến khích hội đồng thành phố ở Kiryat Yam gần Haifa, thưởng 1 triệu đô cho bất cứ ai có thể chứng minh bằng hình ảnh hay bắt được những người cá này.  
“Nhiều người nói với chúng tôi rằng họ chắc chắn đã nhìn thấy một người cá và tất cả họ đều độc lập với nhau,” người phát ngôn viên của Hội đồng thành phố – ông Natti Zilberman nói với tờ Sky News. “Mọi người nói nó một nửa là cô gái, một nửa là cá, nhảy giống như cá heo. Nó làm đủ trò khác nhau rồi biến mất.”
Năm 2012: Một viên chức ở Zimbabwe nói rằng những người cá đang bị các nhân viên chính phủ săn đuổi ở các đập nước ở các vùng khác nhau. Bộ trưởng Tài nguyên nước Sam Sipepa Nkomo nói với một Ủy ban Thượng viện vào tháng Ba rằng các lãnh đạo truyền thống sẽ tiến hành nghi lễ để đuổi tất cả những người cá được tin là sống ở các bể chứa nước ở Gokwe và Mutare, nơi mà các công nhân sợ đến đó, theo Đài tiếng nói Hoa Kỳ. Được biết một số công nhân đã mất tích trong khi những người khác không dám quay lại để lắp đặt các máy bơm nước.      
Nhà lãnh đạo truyền thống Edison Chihota của Mashonaland East đã nói với các hãng truyền thông rằng những người cá tồn tại. “Là một nhà lãnh đạo truyền thống tôi không nghi ngờ gì,” ông Chihota nói. “Ai tranh cãi điều này thì cũng như là đang tranh cãi với chính mình.”
Theo The Epoch Times

Suy tư về nền văn minh của chúng ta: Môi trường

 Một chuyên gia bảo vệ môi trường từng nhận xét rằng lịch sử Trung Hoa rất lấy làm tự hào khi để lại nền văn minh 5.000 năm, đem đến cho chúng ta các giá trị cổ xưa mà không có mảnh rác nào. Nền văn minh hiện đại mới có một trăm năm, nhưng rác thải đã trở thành một nỗi nhức nhối lớn cho nhiều chính phủ.

Văn hóa Trung Quốc cổ đại chắc chắn là tuyệt vời. Nó thậm chí được khen ngợi nhiều hơn vì việc áp dụng các phương pháp phát triển bền vững. Trong sự hòa hợp với thiên nhiên, con người sống hài hòa với môi trường của họ. Nền văn minh hiện đại dường như là tuyệt vời, nhưng những vấn đề nó mang lại cũng rất lớn. Chẳng hạn, sự phân hủy vi sinh của các loại vật liệu tổng hợp là rất khó sử dụng. Phương pháp phân hủy nhân tạo thì gây ô nhiễm độc hại. Rác thải được chất đống khắp mọi nơi trên thế giới và ngay cả trong không gian. Nếu tình trạng này diễn ra trong 5.000 năm, thế giới sẽ ra sao?

Chúng ta luôn hy vọng rằng sự phát triển mới sẽ mang lại cho chúng ta một lối thoát. Tuy nhiên, sau mỗi lần như vậy, khi vấn đề cũ được giải quyết xong thì chúng ta lại thấy mình va phải sự phức tạp mới như là hậu quả của sự phát triển mới. Vì chuyện này xảy ra hết lần này đến lần khác, bao nhiêu nỗ lực của chúng ta đã biến thành vô ích? Có vẻ như công nghệ mới tự hào mỗi ngày đều có sự đột phá, nhưng về tổng thể môi trường sống của con người được cải thiện hay xấu đi? Chất lượng cuộc sống tăng hay giảm?

Ngày nay, không khí và nước sạch đã trở thành thứ hàng hóa quý giá. Con người chi đồng lương khó nhọc vào các sản phẩm “làm từ tự nhiên” và “không ô nhiễm”. Họ đi nghỉ ở những vùng đất hoang sơ như Tây Tạng. À, tốt hơn là họ có đủ khả năng cố gắng chi trả cho cái gọi là “quay về với thiên nhiên”, người nghèo chỉ có thể sống trong các đống rác và cả rừng bê tông. Đôi khi, tôi nhớ lại cảnh tốt đẹp ngày xưa, người ta có thể cưỡi ngựa đi bất cứ đâu, uống nước sông khi thấy khát và dừng chân dưới bóng cổ thụ lúc mệt mỏi. Giờ thì sao? Dường như chúng ta có thể chọn lựa các loại phương tiện giao thông, nhưng không loại nào trong số đó thuận tiện bằng ngựa. Hơn nữa, nó đồng nghĩa với việc những phương tiện đó tiêu thụ một lượng lớn năng lượng và gây ô nhiễm môi trường. Liệu bây giờ chúng ta có thể uống sông nữa không? Mặt nước trông thật dơ bẩn. Thế còn cây bên lề đường? Bụi bám đầy trên lá và gốc toàn là rác.

Thực ra, những gì mà người xưa làm để bảo vệ môi trường là cực kỳ đơn giản. Tất cả mọi thứ đã được lấy từ thiên nhiên và trả về với thiên nhiên. Gạch được làm từ đất dùng để xây nhà ở cho con người. Đồ đạc, cửa sổ và cửa ra vào được làm bằng gỗ. Thùng chứa được làm bằng tre, quần áo được dệt từ sợi bông, v.v. Khi không còn sử dụng nữa, tất cả những nguyên liệu này quay về chu kỳ tự nhiên mà không có bất kỳ tác dụng phụ nào.

Có lẽ bạn muốn nói rằng các nguyên liệu này đã được sử dụng là bởi vì công nghệ chưa đủ cao như các nguyên liệu tổng hợp mới. Câu hỏi là, mặc dù: nếu các nguyên liệu tự nhiên có thể được tạo ra, tại sao chúng ta không tận dụng mà lại tạo ra vật liệu mới? Hơn nữa, nếu các nguyên liệu tổng hợp có xu hướng gây ra tác dụng phụ không tốt, vậy nó có thực sự có đáng để chúng ta cố gắng tạo ra?

Trên thực tế, nhân loại dường như không hiểu rằng họ được tạo ra bởi chư Thần, cũng như môi trường họ đang sống. Khi chư Thần tạo ra nhân loại, tất cả các yếu tố cần thiết cho cuộc sống của con người đã được tính đến. Do đó, bất cứ điều gì con người cần đều có thể được tìm thấy trong môi trường. Còn gì phù hợp hơn để làm đồ nội thất hơn gỗ? Gỗ có thể được tìm thấy ở khắp mọi nơi. Thật là thuận tiện. Còn gì có thể chịu nhiệt tốt hơn sứ vốn có trong đất? Còn gì thoải mái hơn mặc vải lụa hay bông vải? Chúng ta đã thử tất cả chúng; liệu chúng ta có thể vượt ra khỏi sự an bài của chư Thần? Các dược phương được lưu truyền trong dân gian thực sự có hiệu quả, thậm chí hiệu quả hơn cả các loại thuốc tổng hợp của y học phương Tây. Điều này là dựa trên kinh nghiệm của riêng tôi. Hồi còn học tiểu học, tôi bị mắc bệnh quai bị. Triệu chứng của tôi vẫn còn sau một thời gian dài, uống thuốc gì cũng không tác dụng, cho đến một ngày tôi được uống một dược phương được chế biến từ công thức dân gian. Khi tôi lên học trung học, tôi bị phát ban hơn nửa năm, uống thuốc vẫn không khỏi. Cuối cùng, một bác sĩ lớn tuổi hành nghề Trung Y đã chữa khỏi cho tôi bằng sừng trâu. Dường như tôi thấy rằng chúng ta có thể khám phá cách sử dụng cho bất kỳ cái gì từ tự nhiên từ khi chư Thần sáng tạo ra nó với một mục đích.

Từ các truyền thuyết được lưu truyền qua các thế hệ, chúng ta nhận ra rằng từ ban đầu chúng ta đã không biết làm thế nào để tận dụng lợi thế của môi trường tự nhiên tuyệt vời đã được ban cho chúng ta. Sau đó, có người đến chỉ cho chúng ta cách sử dụng lửa. Tiếp nữa, người khác đến dạy chúng ta canh tác, và người khác dạy chúng ta dệt. Một số người khác đã cố gắng phân loại thảo mộc và nói với chúng ta hiệu quả của từng loại, v.v. Phải chăng chúng là những câu chuyện cổ tích? Không. Chư Thần dạy chúng ta cách sống trong môi trường mà họ đã sáng tạo cho chúng ta. Đây là những câu chuyện về cách chư Thần tạo ra sự sống cho con người. Đây chính là “khoa học thực sự” được truyền cấp bởi chư Thần! Tuy thế chúng ta đã quên mất chư Thần và những điều mà chư Thần để lại.

Dịch từ:


Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Cảm nghĩ sau khi đọc truyện "Chu Xứ trừ tam quái"


Câu chuyện
Chu Xứ trừ tam quái
Ngày xưa, vào triều Tấn ở Trung Quốc, ở một làng nhỏ của Nghĩa Hưng, có một người thanh niên tên gọi là Chu Xứ. Cha mẹ đều qua đời sớm khi cậu còn nhỏ. Cậu lớn lên khỏe mạnh và dũng cảm, nhưng vì cậu ta không được giáo dục và chăm sóc tốt, cậu ta thường đánh nhau với người khác và gây nhiều phiền phức trong làng. Ngày thành tuần, tuần thành tháng, tháng thành năm, những rắc rối mà Chu Xứ [gây ra] trở nên càng tồi tệ. Giống như một quái vật, cậu ta bị xa lánh bởi tất cả những người trong làng.
Một ngày nọ khi anh ta đi tản bộ xuống phố, anh thấy một đám đông đang nói chuyện một cách nghiêm trọng về việc gì đó. Tò mò, anh ta ghé lại gần. Nhưng đám đông tản đi khi thấy anh ta đến gần. Cảm thấy một chút bực mình, anh ta tóm lấy một người già và hỏi, ” Mọi người đang nói về điều gì?” Ông già trả lời trong sự sợ hãi, “Làng này đang bị tấn công bởi 3 con quái vật. Một là con hổ ở Nam Sơn. Một con khác là giao long ở Trường Kiều Hà. Chúng giết rất nhiều người…”. Không đợi người đàn ông già nói xong, Chu Xứ hét to lên, “Là hổ hay giao long, chúng ta không có gỉ phải sợ. Tôi sẽ giết những quái vật này trong tức khắc.” Liền lập tức sau khi lập lời thề, anh ta bắt đầu thực hiện phận sự.
Khi anh ta đến Nam Sơn, Chu Xứ tìm hổ khắp nơi trên núi. Sau một hồi tìm kiếm lâu dài, cuối cùng anh ta đã tìm được dấu vết của con vật hung ác. Nhưng sự vui mừng kéo dài không lâu, con hổ đã ẩn trong bóng cây và nhảy qua đầu anh ta với những chiếc răng bén như dao cạo. Nhưng trước khi con hổ kịp có cơ hội đáp xuống đất, trong nháy mắt, Chu Xứ đã quay lại, nhảy lên trên lưng hổ. Với tất cả sức mạnh của mình, Chu Xứ đã nắm nhanh được đầu con hổ và đập nó vào tảng đá sắt bén, cho đến khi nó chết. Trước khi Chu Xứ kịp lấy lại hơi, anh ta bắt đầu đi đến Trường Kiều Hà. May mắn thay, anh ta không phải mất thời gian lâu để tìm con giao long độc ác. Anh thấy giao long đang tắm nắng trên hòn đảo giữa sông. Chu Xứ âm thầm bơi ra đảo, bò đến sau con thú, và chụp lấy cổ nó mà làm cho nghẹt thở. Nhưng giao long thì khỏe hơn cọp và ném Chu Xứ vào cái cây. Chu Xứ không để yên và rít lên, “ta sẽ không để yên cho cổ ngươi cho đến khi ngươi ngừng thở!”. Không kể là nó đã chiến đấu thế nào, con giao long không thể thoát khỏi sự kiềm chặt của Chu Xứ. Sau 3 ngày 3 đêm cuối cùng con thú đã chết. Kiệt sức, Chu Xứ lăn ra ngủ và không tỉnh dậy liền trong 2 ngày 2 đêm.
Những lời bàn tán nhanh chóng truyền đi trong làng rằng Chu Xứ đã giết được các quái vật và chết sau khi kiệt sức. Họ tổ chức linh đình trong 3 ngày 3 đêm, và cuối buổi lễ tất cả đều hát hân hoan, “3 con quái vật đã chết, 3 con quái vật đã chết. Hoan hô, hoan hô, hoan hô!”. Khi những người làng đang hát, Chu Xứ trở về nhà. Chỉ khi đó anh ta mới nhận ra rằng những người trong làng xem anh như quái vật thứ ba.
Chu Xứ cảm thấy xấu hổ vô cùng và nguyện sẽ cải tà quy chính. Anh ta muốn thay đổi và trở thành một người tử tế. Anh nhờ một người thầy giỏi là Lục Vân để dạy anh, và sau đó, Chu Xứ hiến dâng cả đời để học. Cuối cùng anh ta đã trở thành một vị quan có vị trí cao và phục vụ mọi người một cách trung thành.
--------------
Mình rất rất cảm phục Chu Xứ. Đọc đến đoạn những người trong làng tổ chức linh đình và hát mừng "3 con quái vật đã chết" mình rất tức giận. Chu Xứ đã mạo hiểm tính mạng của mình để chiến đấu với 2 con quái vật. Vậy mà những người dân làng không một chút biết ơn anh ta. Họ nghĩ anh đã chết và còn mừng vì điều đó. Khi mình đặt mình vào địa vị của Chu Xứ, mình rất tức giận và cảm thấy dân làng thật vô ơn. Vậy nhưng, Chu Xứ trở về và nghe điều đó, anh không một chút tức giận và còn thấy xấu hổ và nguyện cải tà quy chính. Thật đáng khâm phục.
Nhìn lại sự tức giận của mình, mình cảm thấy thật xấu hổ. Cảm giác tức giận và cảm thấy dân làng thật vô ơn đã phơi bày hai chấp trước của mình. Thứ nhất, nếu mình là Chu Xứ, mình đã chiến đấu đến kiệt sức như vậy mà họ con ăn mừng vì nghĩ mình đã chết. Thật không thể chấp nhận được. Đáng ra dân làng phải ra đón mình và biết ơn mình vì đã diệt trừ hai con quái vật cho họ. Điều đó phản ánh tâm muốn được người khác công nhận và không hoàn toàn vô tư khi giúp đỡ người khác. Thứ hai, khi biết họ xem mình là quái vật thứ 3, thì cứ cho là vậy đi, nhưng mình đã giúp họ giết hai con quái vật mà, sao họ lại đối xử với mình như vậy được. Thay vì thấy xấu hổ và cải tà quy chính như Chu Xứ, mình sẽ cảm thấy rất tức giận và thấy bất công và thậm chí còn không muốn "cải tà quy chính" nữa. Điều đó phản ánh tâm không muốn nghe người khác phê bình hay không muốn nghe những lời tiêu cực về mình.
Cảm ơn câu chuyện vì đã giúp phơi bày những thiếu sót của mình. Mình sẽ học hỏi ở Chu Xứ và "nguyện cải tà quy chính" như Chu Xứ vậy.




Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Gửi Trung Nguyên của mẹ

Ngày đầu tiên đưa con đi nhà trẻ, lúc đó con vừa tròn 7 tháng. Lúc mẹ vẫy tay chào con:

- Cô giáo: Lần đầu tiên em gặp trường hợp này đó. Ngày đầu tiên đi trẻ mà mẹ về, con cười toe toét. 

Lúc đó con chưa biết gì cả, vẫn nghĩ mẹ vẫy tay và cười đùa với con. 

Giờ con đã hơn 10 tháng. Thâm niên đi học cũng đã được một phần ba tuổi đời của con rồi. Lúc mẹ vẫy tay chào con, con vẫn cười nhưng không còn tươi như trước nữa. Có lẽ con biết mẹ sắp về. Con định nhào qua mẹ nhưng bị hụt. Mẹ đi và khi ngoái đầu nhìn lại thấy con vẫn nhìn theo mẹ. Nụ cười của con đã không còn trên môi nữa.

Chỉ 1 chút thay đổi ở con cũng đã khiến mẹ thấy con "tội tội" thế nào ấy. Nhưng con ơi, sự thay đổi ở con mà mẹ cảm nhận được khiến mẹ nhớ đến 1 bức thư mà mẹ đọc được cách đây không lâu. Bức thư khiến mẹ đẫm nước mắt và đến hôm nay, khi đọc lại, nước mắt mẹ vẫn chực trào ra mặc dù mẹ biết rằng mình không nên thế. Đó là bức thư của một người mẹ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp viết cho đứa con mới một tuổi của mình khi đang bị cảnh giam cầm ở Trung Quốc.

"Hải Ca, con ơi, con được sinh ra trong một hoàn cảnh khá đặc biệt. Từ ngày đầu tiên trong bụng mẹ, con đã trải qua những nhục nhằn vì ba mẹ con đã quyết định tu luyện Pháp Luân Ðại Pháp, mặc dầu ba mẹ con có thể phải trả bất cứ giá nào.

Vào một ngày mùa đông lạnh lẽo là lúc mẹ biết mẹ đang mang thai. Vào lúc đó, mẹ đang bị ở tù trong một căn nhà cũ bằng gỗ. Bọn cai ngục hèn nhát ở đó nghĩ là có thể sẽ làm lung lay ý chí của mẹ và bắt mẹ ly khai Pháp Luân Ðại Pháp. Ðể chống lại ý đồ đó, mẹ đã tuyệt thực. Trong thời gian đó, mẹ không bao giờ nghĩ đến bản thân của mẹ, mẹ chỉ thấy tội nghiệp cho con, đứa con còn đang ở trong bụng mẹ. Sau bốn ngày bị bắt giam, tổ lao động của mẹ giam mẹ trong một căn phòng nhỏ tại một khách sạn. Rồi từ đó, ba mẹ của con bắt đầu những ngày bị giam cầm trái phép tại đó. Hải Ca, con có cảm thấy là con cũng bị khó khăn khi ba mẹ con trải qua những bất công đó?

Ba con thường làm việc ở nước ngoài và công việc làm rất tốt. Tuy nhiên, vì tu luyện Pháp Luân Công mà ba con bị đuổi việc và sau đó phải đi làm nghề dọn vệ sinh ở tại địa phương. Mẹ cũng đang làm tại văn phòng và sau đó bị bắt buộc phải nghỉ việc. Trong suốt ngày, mẹ bị theo dõi ráo riết ở tại văn phòng. Buổi tối, mẹ bị bắt đến nhốt tại khách sạn. Có nhiều lần mẹ bị cưỡng bách đi quét đường, dọn rác đến độ mệt lả cả người. Trong khi những người mẹ mang thai khác có thể được chăm sóc ăn uống đầy đủ thì mẹ của con, đang bị giam cầm, chẳng có gì để cho con cả. Hải Ca, con à, con có còn nhớ những lúc con đói lòng trong bụng mẹ không?

Hai tuần trước khi con chào đời, ba mẹ được họ cho phép trở về để sinh nở. Và hai tuần sau đó, trong một gian phòng nhỏ, biệt giam ở bệnh viện, con đã chào đời.

Hải Ca, bây giờ mặc dầu mẹ con mình ngàn dặm cách xa. Mẹ vẫn còn nhớ rõ mồn một về con.

Mẹ nhớ cái giây phút khi con sinh non, con khóc òa trên tay mẹ.

Mẹ nhớ lúc con chỉ mới hai tháng. Con ngủ vùi trên tay mẹ. Gương mặt của con luôn luôn rạng rỡ nụ cười ngây thơ.

Mẹ nhớ khi con tròn ba tháng, đôi mắt con nhìn chăm chăm vào những thứ chung quanh con.

Mẹ cũng nhớ rằng khi con vừa bốn tháng, con lần đầu tiên thấy bức hình của Sư phụ. Con nở nụ cười hạnh phúc như chưa lần nào mẹ nhìn thấy như vậy.

Mẹ nhớ khi con được chín tháng, ba mẹ phải đưa con trốn khỏi nhà để tránh bị bắt bớ. Ðó là một ngày mùa đông tuyết lạnh. mẹ bồng con chặt vào lòng đi lang thang trên đường phố. Những bông tuyết nhỏ rơi trên mặt của con, đôi mắt nhỏ xinh xinh của con nhìn chằm chặp vào trời cao và mẹ biết rằng có lẽ con đang hiểu như thế nào là ý nghĩa của lòng thành tín với Ðại Pháp.

Bây giờ con đã hơn một tuổi. Tuy nhiên trong lòng của mẹ, mẹ chỉ còn nhớ là con chừng chín tháng. Lần cuối cùng gặp con, thấy con vui vẻ, khỏe mạnh, kháu khỉnh và con đã biết bò. Khi con được chín tháng, Mẹ bị bắt và bị cưỡng bức cải tạo bởi bọn người hèn hạ ở chỗ làm của mẹ. Mẹ nhớ rõ ràng là ngày đó là một ngày âm u. Tên bí thư đảng ủy ở chỗ làm của mẹ, dẫn theo mấy tên công an phá tung cánh cửa căn phòng của ba mẹ, giật con ra khỏi tay của mẹ, con khóc thét lên, nhưng họ vẫn lạnh lùng còng tay của mẹ và kéo lê mẹ lên xe. Cả con lẫn mẹ bị nhốt vào trại cải tạo. Vài ngày sau đó, họ bắt con gởi về ông bà của con cách mấy trăm dặm. Trong cảnh đoạn trường, họ bắt mẹ con mình lìa nhau. Mẹ không biết làm sao con quá còn nhỏ dại, mà phải sống trong cảnh thống khổ như vậy. Sau này ông con cho mẹ biết là con đã khóc suốt đêm hôm đó. Ngay cả sau đó mấy tháng con vẫn còn khóc ngất trong những cơn ác mộng hãi hùng. Hải Ca, con ơi, có phải là con đã khóc vì con nhớ mẹ và cần mẹ không?

Trong trại giam, mẹ không tài nào ngủ được, và không còn hồn vía nào cả, Mẹ đã không đủ sáng suốt, bình tĩnh và đã ký vào giấy ly khai. Ba tháng sau, mẹ được thả. Khi gặp lại con, con đã không còn nhìn ra mẹ nữa.

Sau khi được thả, mẹ mới hối hận là đã lỗi lầm ký vào giấy ly khai. Ðể đền bù và chuộc tội, và để phục hồi danh dự cho Pháp Luân Công và cũng để sau này nhân loại có thể được sống đúng theo chân lý “Chân-Thiện-Nhẫn”, Mẹ quyết định, một lần nữa, giảng rõ sự thật về Pháp Luân Công.

Bây giờ mẹ lại bị bắt giam. Mẹ nhớ con nhiều lắm, nhưng không được về thăm. Ông bà có gởi thư cho mẹ nói là con đã rất ngoan, biết vâng lời và có lòng tốt mặc dầu con còn rất nhỏ. Mẹ rất vui mừng khi biết được như vậy. Hải Ca, con à, con cũng như các bạn trẻ của con, đã sinh ra trong thời kỳ làm sáng tỏ Ðại Pháp. Giống như tên của con, Hải Ca, có nghĩa là bản hùng ca của đại dương, con đang ở trong thời kỳ rạng rỡ và bài hùng ca của con sẽ mãi mãi âm vang trong trái tim của mẹ.

Tái bút: Lá thư này gởi cho ba con vào tháng Sáu năm 2002"

Con ơi, so với tình cảnh của hai mẹ con Hải Ca, con, mẹ và cả ba con thật hạnh phúc. Ba mẹ của con cũng quyết định tu luyện Đại Pháp và chúng ta thật may mắn khi được hưởng rất nhiều phúc lành từ Đại Pháp. Ba mẹ được trải nghiệm cuộc sống không bệnh tật cả về thể chất lẫn tinh thần và có con, một cậu bé khỏe mạnh, rất là ngoan và lúc nào cũng cười hết. Chúng ta thật may mắn khi được biết đến nguyên lý Chân - Thiện - Nhẫn của vũ trụ và cố gắng sống theo nguyên lý ấy. Chúng ta cũng biết rằng mình nên buông bỏ những danh, lợi, tình vốn làm con người thật khổ sở vì bị chúng chi phối. Thật may mắn con ạ.

Nếu không vì cuộc bức hại vô lý, vô nhân đạo đối với các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc thì tình cảnh của hai mẹ con Hải Ca đâu phải đau thương đến như vậy. Trung Nguyên ơi, nếu cuộc bức hại đó là một màn kịch lớn chưa đến hồi kết của lịch sử thì tên của con chính là sân khấu của vở kịch ấy. Mẹ con Hải Ca là một trong những diễn viên chính còn chúng ta là những người trợ giúp sau cánh gà. Bất cứ một vở kịch nào cũng vậy, những nhân vật chính luôn có kết thúc tốt đẹp còn những nhân vật phản diện sẽ chịu những hình phạt thích đáng. Chúng ta hãy cố gắng hết sức làm tốt vai trò của mình để vở kịch ấy được thành công tốt đẹp con nhé!   


(Bức thư trích dẫn được lấy từ website vn.minghui.org)